Có những khoảnh khắc trong Death Stranding mà game chỉ đơn thuần cho phép bạn… đi bộ. Không kẻ thù, không đồng hồ đếm ngược, không sự hỗn loạn. Chỉ có bạn, sức nặng của kiện hàng và một bản nhạc dường như được viết riêng cho khoảnh khắc đó. Chính trong giây phút kết nối ngắn ngủi với thế giới, với Sam của Norman Reedus và với một điều gì đó vô hình, bạn nhận ra đây không phải là một trò chơi hành động thông thường.
Nếu bạn đã bỏ qua Death Stranding vì vẻ ngoài “kỳ lạ” của nó, hoặc vì bạn coi đó là một “walking simulator” (giả lập đi bộ), tôi không trách bạn. Tuy nhiên, tôi phải nói rằng: bạn có thể đang bỏ lỡ một trong những hành trình kỳ lạ và xúc động nhất mà ngành game có thể mang lại.
Các tựa game thế giới mở hấp dẫn trên PC tương tự Death Stranding 2
1. Thông Điệp Về Sự Kết Nối Độc Đáo – Khi Mọi Thứ “Ăn Khớp”
Trải nghiệm chậm rãi và ý nghĩa sâu sắc
Nếu có một trò chơi mất nhiều thời gian để thực sự bắt đầu, đó chính là Death Stranding. Có toàn bộ phần hướng dẫn, sau đó là việc thiết lập các yếu tố cốt truyện, và tôi cho rằng game thực sự không “bắt đầu” cho đến chương 3. Tuy nhiên, mọi khung hình trên màn hình cho đến lúc đó vẫn vô cùng ngoạn mục, ngay cả khi lối chơi ở giai đoạn đầu có thể hơi tẻ nhạt. Dù vậy, khi bạn đã đi sâu vào Death Stranding khoảng mười hai giờ, ung dung băng qua một con suối, hoặc nghỉ ngơi bên cạnh nó, nghĩ về NPC cuối cùng bạn gặp gỡ và kết nối với phần còn lại của thế giới, thông điệp của game dần hiện rõ.
Lòng tốt của người lạ và tầm nhìn của Kojima
Thật ra, cách kể chuyện của Kojima không đưa cho bạn tất cả các mảnh ghép ngay lập tức, và chúng thực sự cần thời gian để khớp vào vị trí. Nhưng khi chúng đã khớp, thật sự không có gì giống như những gì Death Stranding mang lại cho bạn. Bạn phải trải qua sự tẻ nhạt của vài giờ đầu tiên trước khi khám phá con đường đầu tiên mà người khác đã lát cho bạn, hoặc nhặt những túi máu mà người khác để lại vì họ không cần đến chúng. Toàn bộ trải nghiệm được kết nối với những người lạ mà không bao giờ gặp họ, nhưng lại đắm mình trong lòng tốt của họ, là điều làm nên giá trị của Death Stranding.
Hình ảnh tổng hợp Hideo Kojima và các tựa game nổi tiếng của ông như Metal Gear Solid, Death Stranding
2. Không Phải Chỉ Là “Giả Lập Giao Hàng” – Một Cách Định Nghĩa Thiếu Sót
Bác bỏ định kiến “walking simulator”
Tôi hiểu những bình luận “giả lập giao hàng” hay “walking simulator” xuất phát từ đâu. Tuy nhiên, đó là một mô tả cực kỳ thiếu sót về trò chơi tuyệt vời này đến mức tôi không thể không cười khẩy. Gọi Death Stranding là một walking simulator cũng giống như gọi những tựa game như Breath of the Wild hay Skyrim là walking sim, bởi vì — bạn đoán xem — bạn đi bộ khắp mọi nơi. Nếu bạn thực sự tin nó là như vậy, hoặc gọi game như vậy để bác bỏ bất kỳ cuộc tranh luận nào về lý do tại sao đây là một trải nghiệm tuyệt vời, thì bạn đã bỏ lỡ điểm cốt yếu. Hoặc là bạn đang cố ý trêu chọc, hoặc bạn là người cực kỳ thiếu kiên nhẫn và cần các trò chơi của mình phải mang lại sự thỏa mãn tức thì.
Đa dạng gameplay: di chuyển, chiến đấu, lén lút, hậu cần
Chắc chắn, bạn đi bộ rất nhiều trong Death Stranding. Nhưng bạn cũng lái xe đạp và xe tải để giao hàng. Bạn cũng tham gia vào các tình huống chiến đấu và trải qua các phân đoạn lén lút nơi bạn có hệ thống hạ gục các tiền đồn. Bạn cũng được leo núi, chơi đùa với khía cạnh hậu cần của các chuyến giao hàng, và nhận các nhiệm vụ từ một số NPC thú vị nhất mà bạn từng tương tác.
Tôi từng hỏi một người bạn tại sao anh ấy chưa chơi game dù đã năm năm kể từ khi phát hành, và anh ấy nói đó là một walking simulator. Tất cả những gì tôi có thể nói là mọi trò chơi thế giới mở trên thế giới đều có thể được gọi là walking simulator với các hành động và cuộc trò chuyện xen kẽ. Đây là một trong những lời chỉ trích nổi tiếng nhất mà mọi người đã đưa ra chống lại Death Stranding, và nó cũng là một cách hiểu sai hoàn toàn về toàn bộ trò chơi.
3. Đồ Họa Tuyệt Đỉnh Vượt Thời Gian – Sức Mạnh Của Decima Engine
Phong cảnh hùng vĩ, chi tiết ấn tượng
Từ những cảnh mở đầu cho đến khung hình cuối cùng, Death Stranding vẫn là một trong những trò chơi đẹp nhất, bất kể bạn chơi trên nền tảng nào. Tôi đã chơi nó vào tuần ra mắt năm 2019 trên chiếc PS4 Slim của mình, và sau đó là bản Director’s Cut trên PC chỉ một tháng trước khi phần tiếp theo ra mắt. Tôi vẫn bị mê hoặc bởi những phong cảnh tuyệt đẹp của game, từ vẻ đẹp núi non Scandinavia cho đến môi trường đá tối tăm, trông vừa đẹp mắt vừa khắc nghiệt.
Trải nghiệm thị giác dù đã 5 năm tuổi
Ngay cả ngày nay, khi tôi chọn một chuyến giao hàng và cố tình quyết định thực hiện nó bằng cách đi bộ chỉ để tận hưởng cảm giác, những khung cảnh tự nhiên trong game vẫn là một niềm vui khi ngắm nhìn. Băng qua một con suối nhẹ nhàng với một cái thang chỉ để tôi có thể đặt nó xuống cho ai đó có thể đến đó với một kiện hàng nặng hơn, và sau đó đi bộ lên một ngọn đồi để lộ ra một thung lũng rộng lớn tràn ngập cây xanh là điều vẫn tiếp tục khiến tôi phải nín thở.
Mặc dù đã hơn năm năm tuổi, Death Stranding vẫn tiếp tục trông và cảm thấy tuyệt vời, nhờ vào khả năng xuất sắc của Decima Engine khi xử lý các thế giới mở rộng lớn.
Tổng hợp các game thế giới mở được đánh giá cao với đồ họa đẹp mắt
4. Phần Sequel Hoàn Hảo Yêu Cầu Bạn Phải Trải Nghiệm Phần Đầu
Death Stranding 2: On the Beach và tầm quan trọng của phần 1
Đúng vậy — vừa chơi xong Death Stranding 2: On the Beach, tựa game mà tôi chọn là game của năm 2025, tôi không thể ngừng thuyết phục tất cả bạn bè của mình chơi phần đầu tiên. Họ hoặc chưa bao giờ bắt đầu, bỏ cuộc sau vài giờ, hoặc đơn giản là không có ý định chạm vào game, nhưng sau những lời van nài và thương lượng không ngừng, hầu hết họ đã đồng ý. Lý do lớn nhất tôi muốn họ chơi phần đầu tiên là để họ có thể thực sự thưởng thức phần tiếp theo, mà theo tôi, là một trong những thành tựu lớn nhất của ngành giải trí điện tử.
Hoàn thiện tầm nhìn Kojima, cải tiến gameplay
Không chỉ thực sự biến tầm nhìn của Kojima thành hiện thực một cách trọn vẹn, mà nó còn đánh bóng mọi khía cạnh còn thô ráp của phần đầu. Tuy nhiên, không thể thưởng thức hoặc hiểu được Death Stranding 2 mà không chơi trước phần đầu tiên đã khởi đầu thế giới kỳ lạ này với những quy tắc kỳ quái mà bằng cách nào đó đều có ý nghĩa. Dù là phần nhạc nền được tuyển chọn xuất sắc, hay đồ họa next-gen ấn tượng, hay thậm chí là diễn xuất tinh tế và các phân cảnh hành động hoành tráng, Death Stranding 2 có rất nhiều điều để mang lại cho người chơi, miễn là bạn chơi phần đầu tiên.
Ảnh bìa game Death Stranding 2: On the Beach với nhân vật chính Sam Porter Bridges
5. Khám Phá Tầm Nhìn “Điên Rồ” Của Hideo Kojima
Sự tự do sáng tạo và tầm ảnh hưởng của game
Chúng ta thường dùng từ “nhà tiên phong” một cách khá bừa bãi, nhưng trong Death Stranding, bạn cảm thấy như mình đang ở trong trí tưởng tượng thuần khiết của một người. Lần đầu tiên, Kojima không bị ràng buộc bởi những hạn chế của một thương hiệu, công thức của nhà phát hành, hay một lượng fan hâm mộ mong đợi thêm nhiều thùng carton và cận chiến. Và trong khi sự tự do đó đã khiến Death Stranding trở thành một trong những tựa game gây tranh cãi nhất thập kỷ qua, nó cũng tạo ra một thứ gì đó thô ráp và độc nhất, mang đến cho chúng ta một tác phẩm mà chỉ Kojima mới có thể tạo ra.
Giá trị nghệ thuật của một tác phẩm không chiều lòng số đông
Nó không chỉ xoay quanh những đoạn cắt cảnh dài hay truyền thuyết bí ẩn (mà có rất nhiều), mà còn là cách mọi cơ chế gameplay, tình tiết câu chuyện và lựa chọn nghệ thuật đều phù hợp với chủ đề trung tâm của ông về sự kết nối. Từ dàn diễn viên ông chọn cho đến cách ông sử dụng sự im lặng, từ lời bình meta cho đến những nút thắt đầy kịch tính một cách không hề hối lỗi, tất cả đều là một phần của tầm nhìn đẹp đẽ, kỳ lạ và gắn kết này. Thậm chí nếu bạn chưa bao giờ quan tâm đến các tác phẩm trước đây của ông trong series Metal Gear vinh quang, Death Stranding vẫn mang đến cảm giác như một tâm hồn sáng tạo được phơi bày trần trụi – nó lộn xộn, sâu sắc, đôi khi tự mãn đến mức tối đa, nhưng tổng thể lại hoàn toàn không thể quên.
Tuy nhiên, có một cảnh báo công bằng — bạn sẽ không thích mọi thứ bạn thấy. Tôi biết tôi không thích diễn xuất, hay cách viết kịch bản quá phô trương, và tuy nhiên, đó lại là một phần của vấn đề. Death Stranding là một trong số ít trò chơi AAA không cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người. Thay vào đó, nó cố gắng nói lên một điều gì đó, và đã thành công. Một khi bạn điều chỉnh để bắt được tần số đó, trò chơi sẽ trở thành một thứ gì đó gần hơn với nghệ thuật.
Hình ảnh sản phẩm game Death Stranding với Sam Porter Bridges mang vác hàng hóa trên vai
Nếu Death Stranding đã nằm trong danh sách “cần chơi” của bạn, hoặc thậm chí là danh sách “không chơi” vì bạn không chắc liệu nó có phù hợp với mình hay không, có lẽ đã đến lúc bạn nên thực sự xem xét lại.
Không phải vì mọi người đều nói nó hay. Cũng không phải vì Kojima đã tạo ra nó. Mà là vì có điều gì đó kỳ lạ, dễ tổn thương và đẹp đẽ một cách khác thường trong trò chơi này mà bạn sẽ không tìm thấy ở bất cứ đâu khác. Và đôi khi, đó là lý do đủ để bạn thực hiện bước đầu tiên.